Khi được hỏi định nghĩa thế nào là thành công, toàn bộ đại chúng sẽ nghĩ ngay đến chuyện làm được những thắng lợi trong sự nghiệp nhờ khiến việc khôn cùng bản thân, nhận thật nhiều tiền, tìm được rất nhiều những thứ chính mình muốn, có cuộc sống no ấm, thoải mái… Người nhân viên nhà băng này cũng tin là vậy, cho tới khi phát hình thành việc cặp bồ của hoàng hậu, và yếu tố đó đã diễn ra tới 10 năm.
Ông thậm chí không thể chán ghét cung phi mà thay vào đó, đăng lên Facebook cá nhân những dòng suy nghĩ tuy dài nhưng thật sự khiến cho dân chúng phải nghĩ lại về yếu tố thật sự cần thiết trong cuộc sống của bản thân mình:

(Ảnh: Internet)
“Tôi là một nhân viên ngân hàng 46 tuổi, đã sống toàn bộ đời ngược hẳn lại với những gì tôi từng ước muốn. Toàn bộ những giấc mơ và mê say của tôi đều đã quá xa, thay tham gia đó là một công việc hành chính, 6 ngày mỗi tuần, trong vòng 26 năm. Tôi liên tiếp lựa chọn con đường an toàn cho mọi thứ, và sau cuối điều đó đã đổi mới con người tôi.
Hôm nay, tôi nhận thấy hiền thê bản thân đã cặp bồ suốt 10 năm qua. Nam nhi thì lạnh nhạt với tôi. Tôi cũng nhận ra đã không tham gia đám tang của chính cha bản thân mình. Tôi không hoàn thành cuốn tiểu thuyết của chính mình, không đi du lịch, không giúp sức người vô gia cư... phần lớn những vấn đề mà tôi nghĩ đã chắc chắn về bạn dạng thân ngay từ những năm cuối tuổi thiếu niên và mới vừa trở thành một thanh niên máu nóng. Giả dụ con người trẻ tuổi ấy chạm chán tôi hôm nay, có lẽ tôi sẽ bị đấm ngay giữa mặt.
Hãy khởi đầu với con người tôi khi 20. Bên cạnh mới chỉ bữa qua thôi khi tôi cam kết rằng chính mình muốn đổi mới nhân loại. Đại chúng yêu quý tôi, và tôi mếm mộ mọi người. Tôi tươi mới, thông minh, dám thách thức và thú vị. Tôi có nhì giấc mơ, là viết một cuốn sách và đi du lịch vòng vòng vèo thế giới, giúp đỡ người vô gia cư, bần cùng. Lúc đó, tôi đã hứa hẹn hò với vợ tôi hiện nay được 4 năm. Ái tình của tuổi trẻ. Cô ấy yêu sự tự do của tôi, năng lượng của tôi, kĩ năng làm công chúng cười và cảm thấy được thương cảm của tôi. Tôi biết cuốn sách của bản thân mình sẽ thay đổi thế giới. Khi 20 tuổi, tôi đã viết được đến trang 70. Và giờ, ở tuổi 46, tôi vẫn ở trang 70. Khi 20 tuổi, tôi đã xách ba-lô lên đi vòng quanh co New Zealand, Philippines. Tôi dự định đi hết châu Á, rồi châu Âu, Mỹ Latinh. Tới giờ này, tôi mới chỉ đến New Zealand và Philippines.
Và giờ tôi sẽ đến thời gian khi mọi thứ bắt đầu thành sai, nỗi ân hận lớn nhất của tôi. Tôi 20 tuổi, là con một. Tôi cần bình ổn. Tôi cần một công việc có bằng cấp, thứ sẽ sai khiến cho cả đời tôi, để rồi góp sức cả cuộc thế còn lại của chính mình cho một công tác hành chính. Tôi đã nghĩ gì? Khiến sao tôi có thể sống khi công tác là cả cuộc sống của bản thân? Sau khi về nhà, tôi ăn tối, chuẩn bị công tác ngày hôm sau, đi ngủ lúc 10 giờ tối và tỉnh giấc lúc 6 giờ sáng. Trời ơi, tôi chẳng thể nhớ được lần sau cuối thân cận với phi tần bản thân mình.
Hôm qua, bà xã thừa nhận đã lừa dối tôi 10 năm qua. Suốt 10 năm qua. chậm triển khai nhịn nhường như là một khoảng thời điểm dài nhưng tôi không thể nắm bắt được. Thậm chí tôi không cảm thấy đau. Cô ấy nói là bởi tôi đã đổi mới, tôi không còn là nhân loại trước kia. Tôi đã khiến gì suốt 10 năm qua?

(Ảnh: Internet)
Ngoài công tác, tôi thật sự chẳng thể nói yếu tố gì. Không phải là một đấng phu quân đúng nghĩa. Chẳng hề là TÔI. Tôi là bạn nào? Nhân tố gì đã xảy ra với tôi? Tôi thậm chí không đòi hỏi ly dị, không hò la, không khóc. Tôi đã không cảm thấy gì. Còn giờ, tôi có thể cảm thấy nước mắt của mình khi viết những dòng này. Nhưng chẳng phải bởi bà xã đã lừa dối, mà bởi tôi đang nhìn thấy chính mình đã tự lụi đi như thế nào. Vấn đề gì đã xảy ra với con người tâm huyết, hoạt bát, ưa mạo hiểm tôi trước đó, loài người khát khao đổi mới nhân loại? Tôi nhớ mình đã được cô gái nổi nhất trường rủ đi chơi, nhưng đã khước từ, vì vợ tôi bây chừ. Trời ơi, tôi đã từng thật sự rất được các cô người yêu để ý thời trung học, cả đại học cũng vậy. Nhưng tôi vẫn thủy chung. Tôi không tò mò. Tôi học mỗi ngày.
Bạn còn nhớ việc đi ngao du và viết sách mà tôi đã kể? Gần như diễn ra trong những năm đầu đại học. Tôi khiến cho việc bán thời điểm và sử dụng hết đầy đủ những gì chính mình nhận. Giờ thì tôi dành dụm từng đồng. Tôi không nhớ mình còn chi tiền cho thứ gì, hay việc gì vui thú nữa, cũng không cho bản thân. Tôi hiện giờ còn muốn gì cơ chứ?
Cha tôi tắt thở 10 năm trước. Tôi còn nhớ mẹ đã gọi điện phổ quát lần, bảo rằng thân phụ đang bé xíu ngày một nặng. Tôi thì ngày một bận, sắp được thăng chức to. Tôi cứ lần lữa, tự nghĩ là cha sẽ có thể chờ tôi. Rồi ông mất, và tôi được thăng chức. Tôi đã không gặp mặt ông suốt 15 năm, và ngẫu nhiên mất, tôi tự vấn hiện nay có gặp hay không cũng còn nghĩa lý gì. Tôi giải nghĩa một bí quyết duy lý rằng chết là đã hết, có gì còn cần thiết nữa đâu.
TÔI ĐÃ NGHĨ GÌ VẬY? Hợp lý hóa mọi thứ, tậu cớ trì hoãn. Biện minh. Chần chừ. Toàn bộ đều dẫn tới một yếu tố, là sự bất nghĩa. Tôi nghĩ rằng sự định hình tài chính là điều quan trọng nhất. Và giờ tôi đã nhân thức, là cam kết chẳng hề. Tôi ăn năn vì đã không khiến cho gì với sinh lực của bản thân, khi còn có nó. Cả những mê mẩn của tôi, tuổi trẻ của tôi. Tôi ăn năn đã để công tác chiếm lấy cả đời bản thân. Tôi ăn năn vì đã biến thành một người chồng tồi, một cỗ máy kiếm tiền. Tôi ăn năn vì đã không kết thúc cuốn tiểu thuyết, không đi du lịch, không ở bên con, vì đã trở thành một chiếc ví tiền vô cảm.”
Từ câu chuyện của mình, ông khác biệt nhắn nhủ, “Ví như bạn đang đọc những dòng này, và bạn còn cả cuộc thế phía trước, hãy khiến cho ơn. Đừng trì hoãn, đừng gác lại ước mơ của bản thân. Hãy tận hưởng năng lượng và mê mẩn của chính mình. Đừng dành toàn bộ thời gian thảnh thơi trực tuyến (trừ khi niềm mê mẩn của bạn cần điều đó). Khiến ơn, hãy khiến cho gì đó cho cuộc sống của bản thân mình khi bạn còn trẻ. Đừng ỔN ĐỊNH ở tuổi 20. ĐỪNG quên bằng hữu, mái ấm, đừng bỏ quên bản thân. ĐỪNG bỏ phí cuộc sống của mình, hoài bão của mình, như tôi đã làm với cuộc sống của tôi. Đừng như tôi!”
Đừng để khi tới cuối cuộc hành trình, những cố gắng mà bạn dành lại trở thành bất nghĩa bởi những người mà bạn kính yêu, động lực cho những nỗ lực ngay trong khoảng ban sơ đều không còn nữa. Công việc là cần thiết, tiền bạc là quan trọng, tất nhiên bạn chẳng thể bỏ việc và sống bất cần nhưng hãy biết cân bằng, dành thời điểm cho bản thân và những người bao quanh. Đừng đánh mất phiên bản thân bản thân mình bởi chúng ta thật sự chỉ có một thế cuộc để sống, và thật sự cuộc sống đó có giới hạn thời gian!
Theo Trí Thức Trẻ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét