(VTC News) - Lão đang nằm ngủ đột nhiên bị đánh thức dậy bởi một giọng nói vang và ấm: “Con ơi! Hôm nay ta truyền bài thuốc cứu người cho con. Con dậy đi theo ta ra rừng ngay”.
Kỳ 2 (Kỳ cuối): Diện kiến “thần y” xứ Mường
Lão Phiêm chậm rì rì rãi đưa que hương đến đâu là lão có thể cảm kiếm được rõ từng phòng ban trong thân thể người bệnh mắc thứ bệnh gì. Lão tự cảm kiếm được và chẩn đoán rất rõ bệnh!? Bệnh nào chữa được, lão sẽ đồng ý khiến cho. Đa dạng bệnh lão không chữa được, lão khuyên đại chúng nên tậu cách thức khác.
Hút… bệnh
Mặc dầu đã được ông Ông Xa Văn Mạnh, Chủ toạ UBND phố Đồng Nghê (Đà Bắc, Hòa Bình) cảnh báo đường lên nhà nhà lão Phiêm không dễ dàng đi cực kì, chúng tôi cũng không ngờ tuyến phố lại nguy khốn đến vậy. Con đường mòn như chuột chạy chỉ vừa đủ cho bánh xe đi. Một bên là vách núi, một bên là vực, chỉ cần sơ xảy là mất mạng như thường.
Khi chúng tôi đến nhà lão Bàn Văn Phiêm thì ánh hoàng hôn đã vụt tắt. Nhà lão Phiêm nằm chon von bên khung núi. Căn nhà gỗ đã nhuộm màu khói bếp. Lão Phiêm ngồi bên bếp lửa, vững chãi và lầm lũi như một vị thần rừng đầy bí hiểm. Năm nay lão đã tròn 111 tuổi (SN 1905) nhưng nom lão còn khỏe lắm.
Cụ Phiêm và con cháu
Khi đã yên ổn vị, tôi mới có dịp nhìn kĩ nhan sắc lão “thần y” của xứ Mường. Người lão còm như những pho tượng La Hán ở chùa Tây Phương. Tuy nước da đã nhăn nheo nhưng còn ánh màu đồng hun. Vầng trán cao tựa như những nhà hiền đức triết của Hy Lạp. Mái tóc lão mới lấm tấm bạc, phổ quát chỗ vần còn đen như gỗ mun. Trời phú cho lão sức khỏe phi thường nên lão mới thọ lâu tới vậy.
Tuy tuổi đã cao nhưng lão Phiêm còn sáng suốt lắm. Lão còn khoe đã vinh dự 2 lần được kiếm được vàng chúc mừng thọ của Chủ tịch nước. Sống qua 2 thế kỉ, đời lão đã từng chứng kiến bao đổi thay đã diễn ra ở mảnh đất miền rừng này.
Khi chúng tôi hỏi lão về lý lẽ chữa bệnh rất kì dị mà lão đang sở hữu. Lão Phiêm không tư vấn ngay mà âm thầm đứng dậy tạo dựng cái tủ gỗ đã cũ mèm rồi cẩn trọng lôi ra 1 chiếc ống nhỏ bằng ngón tay chỏ của người lớn, dài khoảng 30cm và hơn chục đồng tiền trắng cùng 1 thẻ hương. Lão chỉ tay vào vầng trán cao của lão đoạn dõng dạc nói: “Có đồ nghề mà không có cái đầu coi như vứt đi. Bài chữa bệnh này có tên là “sít tôm ông” (nghĩa là cúng ông - PV). Bài thuốc này phải tôn thờ mặt trời, mặt trăng”.
Trước khi chữa bệnh, lão Phiêm thường cúng khấn rất cẩn thận
Uống rượu hết bát này đến bát khác mà lão vẫn tiếp diễn rót. Trẻ tuổi và đi rừng phổ biến như chúng tôi mà đã thấy chuếnh choáng vì hơi men, vậy mà lão Phiêm vẫn vững như bàn thạch.
Cho thêm mấy gộc củi vào bếp, lão Phiêm mới khề khà kể, phương pháp chữa bệnh khôn cùng kỳ bí này lão học được từ năm 12 tuổi. Ai đến chữa bệnh là lão phải làm cho lễ, gồm rộng rãi thứ 6 bát cơm, 6 chén rượu, 1 đồng bạc trắng, giấy trắng, 1 con gà… Số đông những thứ đó được lão đặt vào cái mâm rồi lão nhâm nhẩm khấn vái tạ ơn thần núi, thần rừng đã ban cho bài thuốc này.
Xong xuôi kết thúc thủ tục đề nghị này lão mới tiến hành khám cho bệnh nhân. Lão châm que hương lên rồi đưa ra trước mặt bệnh nhân gọi là “soi” bệnh. Lão đưa que hương này đến đâu là lão có thể cảm nhận rõ từng bộ phận trong thân thể mắc thứ bệnh gì. Khi tôi hỏi vì sao lão có thể nhìn thấu được cấu tạo cơ thể người, lão cũng không giảng nghĩa được. Chỉ biết rằng lão nhìn đâu là tự cảm nhận và chẩn đoán rất rõ bệnh và đưa ra phương pháp chữa cho thích hợp!? Bệnh nào lão chữa được, lão sẽ đồng ý làm cho. Phổ quát bệnh không chữa được, lão khuyên công chúng nên mua cách thức khác.
Phương tiện chữa bệnh là ống hút và những đồng xu để gieo quẻ
Khi đã “tóm” được bệnh, lão Phiêm dùng chiếc ống hút đặt vào chỗ đau. Sau những câu thần chú dài lê thê, lão mới bắt đầu hút. Lạ nhất là mỗi loại bệnh lão hút ra một thứ trong người khác nhau. Có người lão hút ra những viên đá bé xíu, có người ra cả những con côn trùng bò lổm ngổm… Ai bị nặng thì nằm lại ở nhà lão một số ngày. Khách hàng nào nhẹ chỉ sau 3-4 lần hút là bệnh tình sẽ đỡ.
Hôm chúng tôi ngồi tiếp chuyện lão Phiêm có cả già làng bản Lìa là ông Bàn Văn Khang sang chơi. Ông Khang cũng xác thực lão Phiêm hút ra cả đá trắng thật. Ngay phiên bản thân ông Khang cũng được chữa bệnh đa dạng lần ở đây. Ngày trước, nơi này chưa có trục đường, muốn đi ra đến bệnh xá phải cắt rừng mất mấy ngày trời. Bởi vậy, số đông trẻ trong phiên bản có đau tí hon gì, đều do bàn tay lão Phiêm chữa cả.
Được trời cho ăn lộc?
Giờ lão Phiêm đang ở cùng cô con dâu cả là bà Bàn Thị Tin, năm nay đã ngoài 70 tuổi và đứa chắt là anh Bàn Văn Thọ, hiện là Phó Trưởng công an phường Đồng Nghê. Theo bà Tin, mỗi bữa lão vẫn ăn đều 2 bát cơm và chỉ uống một vài chén rượu.
Cuộc thế lão gắn liền với núi rừng của xứ Mường. Mấy đời nhà lão đã sống ở cái đất này nhưng không người nào biết nghề bốc thuốc cứu người. Lão đến với nghề này cũng cực kỳ tình cờ và bí mật. Giống như bao trai phiên bản người Dao khác, năm 12 tuổi lão được ba má tổ chức cho Lễ Lập tịch (một tập tục của người Dao thừa nhận là đứa đại trượng phu đã trưởng thành).
Lão Phiêm bổi hổi nhớ lại, đêm đó ánh trăng rằm tỏa sáng lấp lánh xuống muôn nơi. Lão đang nằm ngủ đột bị đánh thức dậy bởi một giọng nói vang và ấm: “Con ơi! Hôm nay ta truyền bài thuốc cứu người cho con. Con dậy đi theo ta ra rừng ngay”. Lúc đó lão vẫn mơ màng cảm giác như ai đó dắt tay dẫn sâu vào trong rừng. Đêm đó, lão Phiêm ở lại trong rừng và được ông Tiên truyền thụ lại toàn cục bí kíp chữa bệnh thần bí này. Tới khi “người trời” bặt tăm, lão Phiêm cũng không nhìn rõ mặt ra sao nữa. Chỉ biết rằng sáng hôm sau lão quay về bản, chợt thấy trong người có một nguồn năng lượng bí ẩn đang tuôn chảy trong huyết mạch. Kể từ đó, lão tự nhận mặt được phổ quát cây thuốc quý trong rừng và toàn thể thứ tự chữa bệnh.
Lão Phiêm được "ông Tiên" truyền nghề chữa bệnh?
Những ngày đầu, lão Phiêm cho đó là giấc mơ nên chẳng tin. Lạ thay, cứ lúc đêm khuya vẫn cái giọng nói trầm bổng, ấm áp hôm nào lại vang bên tai: “Ta đã truyền lại cho con tổng thể bí kíp chữa bệnh cứu người, con phải có giúp bà con dân phiên bản”. Mỗi lần mơ như thế, lão Phiêm lại sực tỉnh thì ông Tiên kia cũng biến mất. Hiện trạng đó kéo dài hàng tháng trời khiến lão đâm lo sợ nên mới thử hái một số cây thuốc xem sao. Mỗi thứ cây lão có thể chỉ mặt đặt tên và công dụng của từng loại một.
Các mế người Dao vốn nổi tiếng là những người bốc thuốc giỏi cũng phải công nhận lão Phiêm chữa bệnh trên họ một bậc. Rừng Đà Bắc ngày đó còn ngút ngàn nên người nào có bệnh gì đến lão chữa rất hiệu nghiệm. Đặc biệt là công trạng bí truyền sử dụng ống hút bệnh của lão thì khỏi phải chê. Tiếng lành đồn xa, ngày nào cũng có hàng chục người tìm tới chữa bệnh. Phổ quát người ở nơi xa nghỉ lại. Phi tần con lão lại căng mình ra nấu cơm phục vụ bệnh nhân hoàn toàn không lấy phí.
Nhà lão vốn có năng lực tài chính thấp, lại đông con, lão lại là công lao chính mà suốt ngày ở nhà chữa bệnh cho quần chúng làm cuộc sống càng thêm gian nan. Dù nhân thức rằng, việc khiến của lão là làm phúc cứu người nhưng thê thiếp con cũng không nén nổi tiếng thở dài. Khách hàng nào đời con cái chẳng có cái ăn, cái mặc mà vẫn phải nhịn nhường cơm cho những bệnh nhân ở tít tận đâu tới. Người nào tốt thì biếu lão chai rượu, con gà, chứ lão có bao giờ lấy tiền của bạn nào.
Sau phổ thông lần nghe vợ con càu nhàu, lão đã nỗ lực đi nương và không ở nhà chữa bệnh nữa. Lạ thay, lão chỉ nghỉ một số ngày đã bị cái “ông Tiên” với giọng nói không xa lạ hiện về đòi hỏi lão tiếp tục phải làm. Lần này lão “kháng lệnh” bề trên thật. Sau nhiều lần gặp lại “ông Tiên” kia, lão vẫn cương quyết chối từ. Một đêm, “ông Tiên” bảo: “Con là người có phúc ấm thâm hậu mới được truyền lại bài thuốc đó. Giờ con trong khoảng bỏ sứ mệnh sẽ kiếm được những hậu quả nặng nài nỉ đó…”.
Lão Phiêm đã 111 tuổi
Khi đó lão cũng chỉ nghĩ giấc mơ chập chờn đó chỉ là hão huyền. Ngay cả việc lão cứu chữa người suốt mấy chục năm qua cũng chẳng thể giải thích nổi. Lão bỏ bẵng 2 năm không hành nghề, mặc dù có phần lớn người tới cầu cứu. Và trong suốt thời gian “gác kiếm”, lão liên tục gánh chịu những tai ách. Nhị đứa con của lão đang khỏe mạnh, chẳng bận rộn bệnh gì lại lăn quay ra chết. Ngay cả lão là một bác sĩ cao tay, cũng không thể biết được đâu là cội nguồn. Khi mọi chuyện đã an ninh quay về, lão Phiêm mới nhớ lại giấc mơ năm nào. Hóa ra lời cảnh báo đó đã ứng nghiệm. Đêm đó lão khóc hết cả nước mắt, chẳng nhẽ ông trời bắt tội lão khổ đến vậy.
Sáng hôm sau, lão sửa một cái lễ tạ ơn trời đất và cáo lỗi với “Tiên ông” đã truyền nghề và xin thề sẽ tiếp diễn hành nghề. Từ đó cho đến nay đã mấy chục mùa rẫy trôi qua. Lão cũng không nhớ bản thân đã chữa bệnh cho bao nhiêu người nữa. Nay đã ở tuổi gần đất xa trời, lão vẫn phải gồng mình lên để làm phúc cứu người. Phổ quát lần lão đã nghĩ tới việc truyền nghề lại cho con cháu, nhưng chẳng khách hàng nào có thể học được bài hút bệnh này. Lão tin rằng, bài thuốc này của trời, người nào có phúc lớn mới chiếm được.
Thu Thêm
Tin tài trợ
Xem thêm: váy ngủ đẹp quyến rũ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét