Tôi là Vinh, năm nay tôi 31 tuổi, hiện đang khiến cho quay phim cho một Đài truyền hình lớn. Bác mẹ tôi có doanh nghiệp riêng nên từ bé bỏng tôi được cưng chiều hết mực. Bất kể tôi thích cái gì trong kỹ năng có thể sắm sửa được, cha mẹ tôi đều đồng ý. Sau khi tốt nghiệp chuyên lĩnh vực quay phim trong nước, bố gửi tôi sang nước ngoài để tiếp tục theo đuổi tương lai của chính mình.
Ngoài thị hiếu quay phim, tôi còn có thêm thị hiếu hội họa. Vì vậy sau khi tôi về nước bố đã tạo dựng cho tôi một phòng tranh riêng, đứng tên tôi. Cũng bởi chỉ lo học hành, đeo đuổi mê say mà mãi đến năm 30 tuổi, tôi vẫn chưa có một mảnh tình vắt vai.
Cho đến một ngày, chuyển về Đài truyền hình tôi gặp gỡ Ly - 1 MC trong đài. Ly xinh tươi, nhẹ nhàng và rất biết ân cần người khác.
Sau hơn 3 tuần đeo đuổi, Ly đồng ý hứa hẹn hò với tôi. Tình ái đến rất nhanh khiến cho tôi cảm kiếm được cả nhị chúng tôi như đã quen nhau lâu lắm rồi. Khi tôi đưa Ly về ra mắt gia đình, bố mẹ tôi rất ưng ý.
Mẹ tôi nói, Ly đúng mẫu hình con dâu mẹ tôi thích. Ly không chỉ cao vút, đẹp đẽ mà nhì mái ấm cũng rất môn đăng hộ đối. Mẹ cũng mong chúng tôi sớm cưới nhau để sớm sinh cháu cho bà bế bồng.
Cũng bởi gia đình tôi giục giã nhiều, nên tôi đã bàn với Ly cưới trong năm nay cho được tuổi, dĩ nhiên Ly có phần lưỡng lự. Bởi Ly ít hơn tôi 5 tuổi, bởi vậy, Ly vẫn muốn hai đứa vui chơi thêm 1-2 năm nữa. Dù vậy, mẹ tôi vẫn khăng khăng quyết. Sau cuối, Ly đành thuận theo gia đình tôi.
Tôi không nhân thức liệu có nên miễn thứ cho mẹ người bỏ rơi mình suốt 30 năm hay không?
(Ảnh minh họa).
Khi nhị đứa cập rập chụp ảnh cưới cũng là lúc bố mẹ tôi đi xem nhà cho chúng tôi. Mẹ tôi nói, đó là món tiến thưởng cưới ý nghĩa nhất mà tôi chiếm được. Bà cũng muốn vợ chồng tôi sớm bình ổn, khiến cho ăn thu thập rồi tìm thêm chiếc xe ô tô để đi làm. Tôi nắm bắt được sự sợ hãi của cha mẹ, nên cũng không kết thúc khích lệ Ly.
Một chiều, sau khi chọn được mẫu nhẫn cưới mình thích, tôi liền chạy về khoe với mẹ. Dĩ nhiên, khi vừa tham gia tới phòng khách, tôi đã vô cùng sốc khi nghe được câu chuyện laptop giữa mẹ tôi và một người thiếu phụ khác.
Giọng mẹ tôi sốt ruột: “Số tiền mà bà gửi tôi đã mua nhà cho nhị cháu. Còn chuyện bà muốn tới dự đám cưới, được ghi tên thây mặt nhà trai trong thiệp mời, tôi cần bàn lại với ông nhà và nói với cháu sự thật rằng hiền thê chồng tôi không phải bác mẹ đẻ của cháu đã. Tôi sẽ báo lại cho bà tham gia sáng ngày mai”.
Khi đó, chân tay tôi rụng rời. Chiếc hộp đựng nhẫn cưới rơi xuống lúc nào không hay nhân thức. Mẹ tôi chạy ra đôi mắt bà rưng rưng. Bà nhặt chiếc hộp lên rồi đỡ tôi dậy. Lần trước tiên trong đời, mẹ khách sáo với tôi “Con ngồi đi, tiện thể mẹ muốn con biết sự thực này”. Khi đó, tôi đã giật tay mẹ ra “Con không muốn nghe”.
Nhưng rồi mẹ tôi chậm rì rì rãi kể lại câu chuyện về cô sinh viên trót mang bầu và đẻ ra đứa con trai kháu khỉnh. Người nhận nuôi chính là bố mẹ tôi và đứa trẻ đó chính là tôi…
Mẹ cũng mong tôi dung thứ cho mẹ đẻ của mình và đồng ý để bà tới tham dự lễ cưới. Đương nhiên, khi mẹ tôi gọi điện để thì thầm với mẹ ruột mình, tôi đã không thể nói lời nào. Tôi nghẹn ngào, tôi hận người thiếu nữ đã bỏ rơi tôi, tôi giận cha mẹ tôi đã giấu tôi sự thật này suốt hơn 30 năm qua.
Mẹ tôi nói: “Hơn 30 năm qua, mẹ ruột của con chưa từng thôi nhớ thương về con. Bà ấy vẫn gọi điện rỉ tai thăm hỏi. Giờ bà ấy đang sống ở Mỹ, phương pháp đây 1 tuần vừa về vietnam để mong được đến dự đám cưới của con, mong con dung thứ. Ngôi nhà bố mẹ vừa tậu là tiền của mẹ con, bởi vậy con hãy dung thứ cho bà ấy.
Chừng như mẹ con sau khi rời khỏi trường đại học, bị người ta lừa sang khiến bà xã lẽ. Nhưng may mắn cho bà ấy là đã được một người nam nhi tốt cứu vãn, giờ mới có cuộc sống bất biến đó con à. Đừng giận, đừng trách mẹ con. Ngày đó, mẹ con còn trẻ người non dạ...”.
Mấy bữa nay, tôi tự giam giữ bản thân mình trong phòng. Tôi hận mẹ ruột bản thân cực kì. Bởi ví như bà ấy thương tôi, đáng ra bà ấy phải tìm tôi từ những năm trước chứ chẳng phải bây chừ. Giờ nhân thức cha mẹ đang sống chẳng hề bác mẹ ruột của chính mình, tôi hoang mang lắm, tôi không nhân thức phải làm sao nữa. Xin hãy giúp tôi?
|
Eva tám là nơi chị em tâm sự, san sẻ những câu chuyện, những trắc trở khúc bận bịu về hôn nhân, mái nhà, cuộc sống, kinh nghiệm buôn bán, khiến giàu. Hãy gửi tâm tư về liên hệ chiase@khampha.vietnam để thu được những góp ý cũng như những ‘cao kiến’ thực bụng của chị em. Bài viết của các bạn sẽ được lựa chọn đăng trên thể loại nếu như phù hợp quy chuẩn nội dung và sẽ được bảo mật tin tức cá nhân. |
Tham khảo thêm: dien dan seo manh nhat
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét