(Blogtamsu) – 1 tuần sau khi chồng tôi lên chức, anh bảo tôi về quê, mua bánh trái về thắp hương cho các cụ. Tôi nghe lời chồng mang cả đứa con 3 tuổi của bản thân mình theo. Tới khi trở lại nhà, tôi thấy căn nhà đã khóa yên ổn ỉm.
Tôi vẫn còn nhớ như in những 04 tuần ngày đó, lúc đó Đạt về nhà với khuôn mặt bi đát như đưa đám, anh bảo anh đã bị vứt bỏ. Công ti anh làm cho 3 năm nay bỗng dưng giảm biên nhạo báng và Đạt bị liệt tham gia danh sách đó. Bỗng dưng thành kẻ thất nghiệp, Đạt đâm ra cáu gắt và thường xuyên lê la uống rượu với mấy anh hàng xóm. Tôi hiểu chồng chán đời nên không lạu bạu gì cả, chỉ động viên anh nỗ lực mua công việc khác để thay thế vì tôi nhân thức Đạt là một người có chuyên ngành.
Thế nhưng nhường như vận may không mỉm cười với chồng tôi. Rải biển sơ ứng tuyển suốt 1 năm trời mà không có công ti nào gọi anh cả. Lúc đầu Đạt còn chuyên cần, đi theo mấy anh hàng xóm khiến cho khuân vác kiếm thêm tiền nhưng sau này, anh lại kêu chán rồi ở nhà.
Trong khoảng khi chồng ở nhà, tôi phải đầu tắt mặt tối làm cho thêm đủ việc để lấy tiền lo cho cả mái ấm. Từ rửa bát, thu vén, khiến ô sin theo giờ, đi quét rác, may vá… việc gì tôi cũng làm cả. Năm đầu khi thất nghiệp, chồng tôi còn nhẫn nại rải đại dương sơ xin việc nhưng tới những năm sau đó, anh không thèm làm cho gì nữa. Tôi đi làm cho, Đạt ở nhà lo việc nội trợ, nhẩn nha, anh ngại tiếp xúc với bên ngoài, cứ bảo anh đi xin việc là Đạt lại thoái thác.
(Ảnh minh họa)
Cứ như thế, tôi đảm đang gia đình suốt 7 năm trời, chồng tôi hết chán nản lại than vắn thở dài, anh bảo rằng do nhân kiệt giỏi nên bị người ta dìm chứ chẳng hề vì công ty phải giảm biên chế nhạo như người ta nói. Tôi ròng rã 7 năm trời đi làm đủ mọi ngành nghề, trong khoảng một người phụ nữ cũng ưa nhìn, giờ tôi già đanh, thủ công xấu xí, gương mặt toàn tàn hương. Nhưng thú vui của tôi là ít ra vẫn luôn được nghe những lời cảm ơn của chồng.
Tham khảo >>> Con bị bệnh viện trả về để “lo cỗ áo” nhưng chồng vẫn biệt tích, tôi ngay tức khắc ly hôn rồi cuộc chạm chán 5 năm sau đã làm tôi bật khóc
Có lẽ ông trời cũng thương nên hết năm thứ 7, Đạt thốt nhiên được kiếm được tham gia một công ti in ấn, lăng xê. Ngày đầu Đạt đi làm cho, anh rất hứng khởi. Tôi thấy chồng bản thân vậy cũng vui. Tôi nghĩ ít tiền cũng được yếu tố chủ chốt là chồng tôi vui mừng, có ý thức quay về.
Trong khoảng hôm Đạt đi khiến, khi nào về nhà anh cũng vào phòng riêng đóng cửa lại rồi làm việc vần vật trong đó đến sáng. Tôi thương chồng lắm, có khi tôi thấy anh ngủ gục bên bàn làm việc mà nước mắt cứ chảy. Xét cho cùng những tháng ngày đau đớn của phi tần chồng tôi đã hết, giờ đây tôi tin rằng cuộc sống của chúng tôi sẽ tốt hơn.
Sau 2 năm, chồng tôi được để bạt lên làm giám đốc. Tôi sung sướng tột độ vì sự cố gắng của anh đã được đền đáp. Những tưởng trong khoảng đó cuộc sống mái ấm của tôi sẽ được cải thiện nhưng đó chỉ là nghĩ suy của tôi mà thôi.
1 tuần sau khi chồng tôi lên chức, anh bảo tôi về quê, tìm bánh trái về thắp hương cho các cụ. Tôi nghe lời chồng mang cả đứa con 3 tuổi của bản thân theo. Đến khi quay về nhà, tôi thấy căn nhà đã khóa im ém. Hỏi ra mới biết chồng tôi đã bán nhà cho người khác. Tôi điếng người, vì chuyện hệ trọng như thế mà chồng tôi không nói với tôi câu nào cả. Tôi gọi điện cho chồng thì anh không nghe máy.
Tôi gửi con sang nhà láng giềng rồi cuống quýt đến công ti của anh. Và rồi một cảnh chẳng thể nào tin nổi đã xảy ra trước mắt tôi.
Ở cửa công ti, anh thành lập cửa ô tô cho một cô gái xinh như mộng, chân dài, da trắng bước tham gia. Tôi chạy lại lắp bắp:
- Anh ơi, sao lại bán nhà đi thế? Giờ nhà bản thân mình ở đâu anh?
- Anh sắm nhà khác rồi, mà em chưa thu được đơn ly hôn anh gửi về quê à? Sao giờ lại mò lên?
- Ly hôn ư? Sao lại ly hôn?
(Ảnh minh họa)
- Giàu đổi bạn, sang đổi cung phi. Anh đâu thể sống với người cung phi nhàu nhĩ như em được?
Tôi chết điếng, tôi lao đến túm lấy áo chồng, anh hất tay tôi ra rồi đẩy tôi ngã dúi dụi xuống trục đường. Tôi gào lên:
- Thế những nhọc nhằn tôi trải qua mấy năm trời để nuôi anh khi anh thất nghiệp không phải có ý nghĩa với anh sao?
- Nó có ý nghĩa với cô không có tức là nó có ý nghĩa với tôi. Cô ngu thì cô chịu.
Nói ngừng, anh vào ô tô lái xe đi mất, chỉ còn tôi nằm dưới đất, ôm ấp nỗi cay đắng vì bị bội phản chỉ trong nháy mắt sau hàng năm trời còng lưng nuôi chồng.
Theo Tịnh Uyên/ Một Thế Giới
Xem tại: Tin Tức Cập Nhật Nhanh Nhất
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét