Nép mình trong một con hẻm trên đường Nhì Bà Trưng, Huyện 1, Noir - Dining in the Dark đem đến cho tôi hưởng thụ khó quên về một bữa ăn hoàn toàn trong bóng tối. Người chơi chỉ cần thư giãn, sử dụng vị giác để cảm nhận sự tinh tế của đồ ăn và để cho đầu óc thả trôi theo tiếng nhạc yên ả.
Nhà hàng bóng tối không còn xa lạ ở phổ biến nước trên trái đất nhưng mà mô hình này thế hệ tới Việt Nam trong khoảng năm 2014 do anh Vũ Anh Tú, người Thủ đô cùng một cộng sự người Hà Lan sáng lập. Bước vào nhà hàng, tuyệt hảo trước tiên của chúng tôi là phong cách trang hoàng tao nhã, gọn nhẹ và gọn nhẹ. Để làm cho quen với việc không sử dụng thị giác và cách thức xác định vật dụng, chúng tôi được trao cho tấm băng bịt mắt và bộ xếp hình, như một cách thức “phát động” trước khi bước tham gia trò chơi chính mang tên “ẩm thực châu Á”.
|
Khiến cho quen với bí quyết xác định vật dụng trong bóng tối. Ảnh: Hải Thu. |
Toàn bộ thực khách được yêu cầu cất túi xách, vật dụng tư nhân, điện thoại hoặc những thứ có thể phát sáng như đồng đại dương, bật lửa… vào ngăn tủ có khóa bình an. Sau đó, chúng tôi được dẫn tới một căn phòng chìm trong bóng tối với nhân viên phục vụ là người khiếm thị. Chúng tôi không thể nhận ra bất cứ thứ gì và hoàn toàn dựa vào tham gia sự chỉ dẫn của nhân viên. Thú thiệt tôi có chút e sợ thuở đầu khi bước tham gia không gian phiên bản thân không thể chủ động bất cứ nhân tố gì. Chúng tôi đặt tay lên vai nhau, xếp thành đoàn tàu và được game thủ viên chức dẫn đường tới chiếc bàn đặt trước.
|
Xếp thành đoàn tàu vào phòng ăn. Ảnh: Noir. |
Sau khi ngồi vào chỗ, chúng tôi được nhân viên trình bày các trang bị có trên bàn. Từng khay đồ ăn được mang ra, trước tiên là 4 món khai vị, tiếp tới 4 món chính và sau cùng là 3 món tráng mồm. Pháp luật là phải ăn theo chiều kim đồng biển, mở màn từ món trên cùng bên phải và chấm dứt với món trên cùng bên trái. Thị giác vốn là cảm quan chiếm giữ thế mạnh nhất trong mọi hoạt động của loài người, mà khi giấu đi, các giác quan khác sẽ được phát huy hơn. Chúng tôi ăn uống từng món, bàn cãi với nhau về các loại thực phẩm, hoàn toàn quên đi việc nhiếp ảnh trước bữa ăn, về công tác bộn bề hay những lo toan trong cuộc sống. Chúng tôi ngồi đó, chìm trong tiếng nhạc, thưởng thức và cảm nhận từng món. Dần dà, khứu giác trở thành nhạy bén hơn, vị giác nhan sắc sảo hơn và xúc giác cũng tinh tế hơn. Với cách chế biến cầu kỳ và đặc biệt, nhiều khi chúng tôi chẳng thể phân biệt được đang ăn giết mổ lợn hay thịt rán, thịt bò hay ức vịt, bắp cải hay đu đủ xanh… Những món ăn được biến tấu một cách không ngờ và luôn khiến cho chúng tôi kinh ngạc cho đến tận phút sau cùng.
|
Nhân viên phục vụ trong nhà hàng đều là người khiếm thị. Ảnh: Noir. |
Sự dè dặt run sợ ban đầu hoàn toàn mất tích. Chúng tôi thoải mái nói chuyện trong bầu không khí cởi mở và phấn khởi hơn. Kết thức bữa tối, nhân viên dẫn chúng tôi trở lại phòng chờ và cho xem hình ảnh cùng diễn đạt về các món ăn chúng tôi vừa thưởng thức. Nhân tố lôi cuốn nhất là chúng tôi có thể so sánh những suy đoán của bản thân mình với đáp án và biết được chính mình cảm kiếm được đúng bao nhiêu trong số đó.
Với chúng tôi, bữa ăn ở Noir là hành trình phê duyệt các giác quan, đem lại cảm nhận theo một phương pháp hoàn toàn mới. Hơn hết, tôi nhìn thấy cố gắng và sự kiên định của người khiếm thị, họ làm cho chúng tôi cảm phục từ tận đáy lòng. Họ thành tâm, tự tín và lịch thiệp, với thú vui luôn nở trên môi. Họ làm tốt hơn bất cứ nhân viên nào chúng tôi từng gặp gỡ. Trải nhiệm này làm chúng tôi thấu hiểu hơn về gian truân của người khiếm thị, song song thấy trân trọng hơn những nhân tố đang có.
Tham khảo: Nhà hàng Việt tham gia top 10 quán ngon ở Hong Kong
Đọc thêm: bán chung cư 89 thịnh liệt
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét